Rất nhiều người trong chúng ta đều đang tìm kiếm một cuộc sống hoàn mỹ. Đó không phải là một điều dễ dàng. Nhưng, chỉ cần biết đúng một thứ, chúng ta sẽ có một cuộc sống giàu có, vui vẻ, an nhiên đến suốt cuộc đời!

Đẹp hoặc giàu có = Sang trọng. Đúng hay sai?

Sang trọng là một nhận định rất khó để định nghĩa một cách cụ thể. Tuy nhiên, “chỉ có những người sống trong một môi trường đẳng cấp, được coi sang trọng đích thực mới có thể mang đến một hình dung nhất định về nó.” (NTK. Quách Thái Công).

Cái đẹp không có một thước đo, bởi cùng một thứ, có thể bạn thấy đẹp nhưng người khác lại không thấy đẹp. Chính vì lẽ đó, sự sang trọng được đề cao. Bởi sang trọng là thứ mà bất cứ ai thành đạt luôn muốn hướng tới để khẳng định vị thế của bản thân.

Có thể hiểu đơn giản rằng, sang là vẻ đẹp của tri thức, của văn hóa ứng xử hằng ngày, là làm những việc đắc nhân tâm và được người khác coi trọng, gọi là sang trọng. Vì vậy, đẹp không khó mà sang mới khó! Thế nhưng, quần áo hiệu và đắt tiền chưa chắc đã khiến bạn trở thành người sang trọng. Như vậy, không phải ai giàu cũng sang. Nhưng cũng không có nghĩa rằng không có tiền cũng sang được. Một trong những yếu tố để trở thành người sang đó là nhất thiết phải có tiền để mua được chúng.

Tương tự, bạn có thể mua vô số đồ nội thất cao cấp, nhưng ngôi nhà đẹp chưa chắc đã là ngôi nhà sang trọng! “Ra ngoài đường mua một thùng sơn 100 nghìn, về tự tay sơn tường nhà mình lên thì cũng là đẹp, chứ không nhất thiết phải mướn thợ”. Không gian sống sang trọng không đơn thuần phải có nội thất xa xỉ mà còn phải mang lại sự trải nghiệm đẳng cấp, tính thẩm mỹ cao và cảm xúc tích cực cho chủ nhân. Chúng phải thể hiện sự hoàn hảo từ vật liệu, thiết kế cho tới thi công. Với tôi, một ngôi nhà đẹp không hẳn đã là nơi ở của những người có gout, nhưng những người có gout, nhất định không gian sống sẽ đẹp.

Trong cuộc sống nói chung cũng như nội thất nói riêng, đẹp không khó mà sang mới khó! Và giàu chưa hẳn đã sang!

Có bao nhiêu mới gọi là giàu? Có bao nhiêu mới gọi là đủ?

Nhiều người thường lầm tưởng giàu là có nhiều tiền, và sang là mặc hàng hiệu, xức nước hoa xịn, đi xe trị giá hàng tỉ đồng…, nghĩa là cũng phải nhờ có tiền mới sang. Đó là một suy nghĩ tương đối hạn hẹp khi chỉ định nghĩa chữ giàu, chữ sang dựa trên giá trị vật chất mà thiếu cái nhìn có chiều sâu.

Thực tế, “một bà bán bánh bèo ở ngoài chợ cũng có thể nói tôi giàu, giàu hơn cả ông triệu phú. Vì sao? Bởi vì họ biết đủ. Giàu- đủ- xài. Đủ là do mình quyết định” – NTK Quách Thái Công khẳng định.

Như vậy, khái niệm chữ giàu lúc này được hiểu sâu xa hơn, nghĩa là sự giàu có về tinh thần. Và con người ta chỉ có thể giàu khi tự biết đủ.

Đúng thế, ai đó đã nói: tiền có thể mua được một căn nhà nhưng không mua nổi một mái ấm, mua được một chiếc giường nhưng không mua nổi giấc ngủ ngon, mua được chiếc đồng hồ sang trọng nhưng không mua nổi thời gian, mua được địa vị nhưng không mua được sự tôn trọng, mua được sự hài lòng nhất thời nhưng không mua nổi một đời bình an.

Chúng ta cũng thế. Cứ nghĩ rằng để có được hạnh phúc thì mình cần phải có thêm điều này, phải đạt được thứ kia. Rồi tự cột trói mình trong những nỗi kỳ vọng, tham muốn, bị chi phối bởi bao nhiêu thứ tiêu chuẩn của xã hội, tiêu chuẩn của những người xung quanh, tiêu chuẩn của bản thân mình, đến nỗi ngộp thở và mệt mỏi. Cảm giác đầy đủ xuất phát từ bên trong chứ không phải đến từ điều kiện bên ngoài. Nó xảy ra khi bạn bắt đầu thay đổi cách nhìn, biết quan tâm đến những giá trị bên trong hơn là vật chất bên ngoài. Lúc đó, bạn có được niềm an vui đích thực.

Sống biết đủ, biết trân trọng, nâng niu thứ mình đang có mới là hạnh phúc. Và người biết đủ là người giàu có nhất, hạnh phúc nhất!

Thế, hạnh phúc là gì?

Thật lạ lùng, chẳng có một thước đo nào cho sự hạnh phúc, nó được định nghĩa khác nhau bởi chính mỗi người.

Một người nghèo mà rảnh rỗi nói: Có tiền là hạnh phúc.

Một người giàu có mà bận rộn trả lời: Rảnh rỗi là hạnh phúc.

Một người thất nghiệp bảo: Được đi làm là hạnh phúc.

Một người vừa mất đi cha mẹ trả lời: Bố mẹ còn trên đời với họ là hạnh phúc.

Một đứa con xa xứ mưu sinh: hạnh phúc chỉ đơn giản là bữa cơm gia đình.

Một cô gái mù cả hai mắt thì hạnh phúc là: Có thể nhìn thấy được.

Một học sinh tiểu học: Ngày nào đi học về cũng nhiều bài tập, không có bài tập về nhà là hạnh phúc.

Còn nếu bạn hỏi một chàng trai đang yêu, thì anh ấy sẽ không ngần ngại định nghĩa hạnh phúc chính là cô bạn gái của mình.

Cùng một câu hỏi nhưng đáp án và cảm xúc của mỗi người chắc chắn là không giống nhau, điểm giống nhau duy nhất ở mẫu số chung rằng: hạnh phúc là một trạng thái tâm lý của con người khi có được thứ mà ta muốn, nó hiện diện xung quanh chúng ta từ những điều đơn giản nhất.

Khi nào ta cảm thấy đủ hạnh phúc?

Phần đông chúng ta dành cả đời để đuổi theo và tìm kiếm giá trị của hạnh phúc. Có người có rồi lại muốn có thêm nhiều hơn. Chúng ta thường có thói quen ngưỡng mộ hạnh phúc của người khác, thực ra, quay đầu nhìn lại, có khi bạn sẽ thấy người khác cũng đang ngưỡng mộ mình. Chướng ngại để không có được hạnh phúc chính là ước mơ một hạnh phúc quá lớn. Cũng giống như sự giàu có, chúng ta quyết định được sự đủ.

Chúng ta chỉ cần biết một điều để có một cuộc sống vui vẻ, an nhiên: đó là biết đủ. Và nếu bạn “muốn sống hạnh phúc ngay hôm nay, đừng quên 5 điều này: Sức khỏe, Tình yêu, Bạn bè- Gia đình, Tài chính & Lòng yêu nghề. Hãy sống hạnh phúc ngay hôm nay, đừng chờ ngày mai!”- NTK.Quách Thái Công.         

                                                                              Bài: Elizabeth Thủy Tiên